.
Tôi nguyện hoá thân thành cầu đá, chịu kiếp 500 năm gió thác, 500 năm nắng đổ, 500 năm mưa sa, chỉ mong người con gái ấy đi qua cây cầu.
{ Phim Kiếm Vũ }
.
Hiển thị các bài đăng có nhãn nửa chừng chơi vơi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nửa chừng chơi vơi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012
Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012
Credit: this post originally belongs to https://jirxxx.wordpress.com/2012/05/13/toi-khong-the-quay-ve-thoi-nien-thieu-ay/
"Thời thanh xuân của chúng ta thuộc về chính chúng ta, thuộc về những người đã xuất hiện đi bên chúng ta trong những tháng ngày đó. Chỉ có điều, những con người ấy đã vĩnh viễn không thể nào quay trở lại được. Thanh xuân chỉ là ký ức. Những con người trong ngày tháng đó, giờ nhớ lại, cũng chỉ là hư ảo. Vỗ tay một phát, tất cả sẽ vỡ tan."
Yanni(?)
"Thời thanh xuân của chúng ta thuộc về chính chúng ta, thuộc về những người đã xuất hiện đi bên chúng ta trong những tháng ngày đó. Chỉ có điều, những con người ấy đã vĩnh viễn không thể nào quay trở lại được. Thanh xuân chỉ là ký ức. Những con người trong ngày tháng đó, giờ nhớ lại, cũng chỉ là hư ảo. Vỗ tay một phát, tất cả sẽ vỡ tan."
Yanni(?)
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012
Credit: this post originally belongs to Nguyễn Ngọc Tư
Phong cảnh hồ
Núi mất mình bởi một dải mù sương
dưới đáy xuồng câu mặt trời nhợt nhạt
kẻ bán hoa đánh rơi mùa hoa ngang qua phía đập tràn
Phong cảnh hồ
Núi mất mình bởi một dải mù sương
dưới đáy xuồng câu mặt trời nhợt nhạt
kẻ bán hoa đánh rơi mùa hoa ngang qua phía đập tràn
Miền
nửa chừng chơi vơi,
thơ
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
Credit: this post originally belongs to Hội những người đau tim vì đọc truyện online
"Ai trong tim chẳng có một tòa Thương Thành"
Hóa ra anh vẫn ở đây
" Khoảng cách xa nhất không phải là giữa sự sống và cái chết mà khi em đang hôn anh nhưng lòng em lại nghĩ đến người khác"
Boss đen tối, đừng chạy
"Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở lên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi. Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời, lau khô nước mắt, sáng mai chúng ta đều phải đi làm."
Anh có thích nước Mĩ không
“Tình yêu vĩ đại nhất cũng có thể lụi tàn.”
Cuốn theo chiều gió
"Bởi vì anh đã quá mệt mỏi.
Nên mới cần hạnh phúc gấp gáp đến vậy"
Bên nhau trọn đời-Cổ Mạn
"Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”"
Anh sẽ đợi em trong hồi ức - Tân Di Ổ
"Nhưng cậu có biết không ? Trên đời này, cái gì mua được bằng tiền thì đều rẻ cả."
Những người đàn bà tắm - Thiết Ngưng
"Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành "
Anh có thích nước Mỹ không?
"Trong hàng triệu người gặp được một người, trong hàng triệu năm, giữa biển thời gian mênh mông vô hạn, không có bước nào sớm, cũng chẳng có bước nào muộn, vừa khéo đuổi kịp nhau, cũng chẳng có lời nào đáng nói, chỉ có một tiếng hỏi nhẹ nhàng, “Ồ, em cũng ở đây à?”. Trời, thật là cảm động, thế mới gọi là tình yêu chứ, đích thực là tình yêu sét đánh"
Bản sắc thục nữ - Tiên Chanh
"Không biết ai đó đã nói bởi vì anh quá yêu em, cho nên nếu khoảng cách giữa chúng ta là một trăm bước, chỉ cần em bước tới một bước, anh sẽ không suy nghĩ gì mà bước chín mươi chín bước còn lại "
Ngoan, Anh yêu Em
“Tình yêu thời niên thiếu như một chén rượu nhạt, vốn cho rằng mình có thể uống cạn, thế nhưng rốt cuộc lại không thể chịu được vị rượu. Sau này, khi đã trưởng thành hơn mới biết rằng, thứ mà mình nên uống đã lẽ là trà chứ không phải là rượu”.
Tình muộn – Dạ Vi Lan
"Mặt trời lặn rồi hôm sau lại mọc, hoa tàn rồi năm sau lại nở tiếp. Người đã mất đi linh hồn có lẽ thực sự chuyển thế luân hồi. Tuy nhiên, sẽ chẳng bao giờ lặp lại câu chuyện, có một cậu thiếu niên yêu một cô gái."
Tình yêu pha lê
"Trong truyền thuyết, nếu cá chép muốn hóa rồng, thì phải rút đi toàn bộ vẩy cá trên người mình, chặt đứt vây cá, mới có thể hóa thành rồng; trong truyền thuyết, con chim phải tự đốt cháy mình, trải qua cơn đau thiêu đốt của ngọn lửa, mới có thể hóa thành phượng hoàng. Chẳng lẽ thanh xuân tất yếu phải trải qua ngu muội đau khổ, mới có thể đạt được sự khôn ngoan trưởng thành?"
Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó - Đồng Hoa
"Có ai còn nhớ kiếp trước mình đã tng yêu ai không?
Cho nên cái gọi là vĩnh hằng trên thế gian, chắc chắn không có tình yêu trong đó."
Bát canh Mạnh Bà
"Một kiếp phù sinh một kịch trường
Đồng sàng dị một kịch thê lương
Say sưa mộng cảnh ai người tỉnh
Tỉnh giấc nồng say mộng kịch tàn."
Tam sinh tam thế
“Đàn ông như củ Hành Tây, nếu muốn biết được lớp bên trong như thế nào, bạn phải bóc từng lớp từng lớp một. Cứ mỗi lần bóc như thế, lại khiến bạn phải chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối cùng bạn mới phát hiện thì ra hành tây không hề có trái tim…”
Anh có thích nước Mỹ không?
“Lần trước cô nói, trong lòng của đàn ông luôn có một đóa hoa hồng đỏ và một đóa hồng trắng, thật ra hai ngày nay tôi nghĩ, không phải. Có một số người đàn ông giống như là hoàng tử bé, nếu trong lòng anh ta đã có một bông hoa hồng, thì những hoa hồng khác, bất luận là màu gì loại gì, cũng chỉ là một bông hoa giữa hàng vạn bông hoa khác mà thôi.”
Mua dây buộc mình
"Ai trong tim chẳng có một tòa Thương Thành"
Hóa ra anh vẫn ở đây
" Khoảng cách xa nhất không phải là giữa sự sống và cái chết mà khi em đang hôn anh nhưng lòng em lại nghĩ đến người khác"
Boss đen tối, đừng chạy
"Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở lên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi. Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời, lau khô nước mắt, sáng mai chúng ta đều phải đi làm."
Anh có thích nước Mĩ không
“Tình yêu vĩ đại nhất cũng có thể lụi tàn.”
Cuốn theo chiều gió
"Bởi vì anh đã quá mệt mỏi.
Nên mới cần hạnh phúc gấp gáp đến vậy"
Bên nhau trọn đời-Cổ Mạn
"Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”"
Anh sẽ đợi em trong hồi ức - Tân Di Ổ
"Nhưng cậu có biết không ? Trên đời này, cái gì mua được bằng tiền thì đều rẻ cả."
Những người đàn bà tắm - Thiết Ngưng
"Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành "
Anh có thích nước Mỹ không?
"Trong hàng triệu người gặp được một người, trong hàng triệu năm, giữa biển thời gian mênh mông vô hạn, không có bước nào sớm, cũng chẳng có bước nào muộn, vừa khéo đuổi kịp nhau, cũng chẳng có lời nào đáng nói, chỉ có một tiếng hỏi nhẹ nhàng, “Ồ, em cũng ở đây à?”. Trời, thật là cảm động, thế mới gọi là tình yêu chứ, đích thực là tình yêu sét đánh"
Bản sắc thục nữ - Tiên Chanh
"Không biết ai đó đã nói bởi vì anh quá yêu em, cho nên nếu khoảng cách giữa chúng ta là một trăm bước, chỉ cần em bước tới một bước, anh sẽ không suy nghĩ gì mà bước chín mươi chín bước còn lại "
Ngoan, Anh yêu Em
“Tình yêu thời niên thiếu như một chén rượu nhạt, vốn cho rằng mình có thể uống cạn, thế nhưng rốt cuộc lại không thể chịu được vị rượu. Sau này, khi đã trưởng thành hơn mới biết rằng, thứ mà mình nên uống đã lẽ là trà chứ không phải là rượu”.
Tình muộn – Dạ Vi Lan
"Mặt trời lặn rồi hôm sau lại mọc, hoa tàn rồi năm sau lại nở tiếp. Người đã mất đi linh hồn có lẽ thực sự chuyển thế luân hồi. Tuy nhiên, sẽ chẳng bao giờ lặp lại câu chuyện, có một cậu thiếu niên yêu một cô gái."
Tình yêu pha lê
"Trong truyền thuyết, nếu cá chép muốn hóa rồng, thì phải rút đi toàn bộ vẩy cá trên người mình, chặt đứt vây cá, mới có thể hóa thành rồng; trong truyền thuyết, con chim phải tự đốt cháy mình, trải qua cơn đau thiêu đốt của ngọn lửa, mới có thể hóa thành phượng hoàng. Chẳng lẽ thanh xuân tất yếu phải trải qua ngu muội đau khổ, mới có thể đạt được sự khôn ngoan trưởng thành?"
Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó - Đồng Hoa
"Có ai còn nhớ kiếp trước mình đã tng yêu ai không?
Cho nên cái gọi là vĩnh hằng trên thế gian, chắc chắn không có tình yêu trong đó."
Bát canh Mạnh Bà
"Một kiếp phù sinh một kịch trường
Đồng sàng dị một kịch thê lương
Say sưa mộng cảnh ai người tỉnh
Tỉnh giấc nồng say mộng kịch tàn."
Tam sinh tam thế
“Đàn ông như củ Hành Tây, nếu muốn biết được lớp bên trong như thế nào, bạn phải bóc từng lớp từng lớp một. Cứ mỗi lần bóc như thế, lại khiến bạn phải chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối cùng bạn mới phát hiện thì ra hành tây không hề có trái tim…”
Anh có thích nước Mỹ không?
“Lần trước cô nói, trong lòng của đàn ông luôn có một đóa hoa hồng đỏ và một đóa hồng trắng, thật ra hai ngày nay tôi nghĩ, không phải. Có một số người đàn ông giống như là hoàng tử bé, nếu trong lòng anh ta đã có một bông hoa hồng, thì những hoa hồng khác, bất luận là màu gì loại gì, cũng chỉ là một bông hoa giữa hàng vạn bông hoa khác mà thôi.”
Mua dây buộc mình
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Credit: this post originally belongs to http://hoidautim.wordpress.com/2011/03/19/ha-phuong-gioi-thieu-truyen-lanh-cung-thai-tu-phi/
Cuối cùng, cô nói: “Em đi đây, anh quay mặt đi. " Anh nghe lời quay mặt đi, quay lưng về phía cô. Cô xách valy, xuống xe, vội vàng đi về phía đại sảnh sân bay. Anh ngồi trong xe, vẫn luôn nghe lời, quay lưng lại với cô. Anh nhìn từ gương chiếu hậu, nhìn bản thân mình, cố gắng hết sức giữ nụ cười trên mặt, nhưng nước mắt lại âm thầm chảy xuống. Rõ ràng anh không thể làm nổi, nhưng lại đồng ý tất cả. Chỉ cần là cô muốn, anh đều có thể đồng ý. Bất kể cô nói gì, chỉ cần là cô muốn, anh đều có thể đồng ý. Sân bay to lớn đằng sau lưng, vô số những chiếc máy bay âm âm cất cánh hạ cánh, đi vào không cảnh. Có một chiếc, đang chở cô, rời xa anh. Anh đồng ý với cô, nhất định không được quay đầu, nhất định không được nhìn, cô rời xa anh.
Từ giờ trở đi, mỗi người một đường.
[Giai Kỳ Như Mộng - Phí Ngã Tư Tồn, người dịch Keichan)
Cuối cùng, cô nói: “Em đi đây, anh quay mặt đi. " Anh nghe lời quay mặt đi, quay lưng về phía cô. Cô xách valy, xuống xe, vội vàng đi về phía đại sảnh sân bay. Anh ngồi trong xe, vẫn luôn nghe lời, quay lưng lại với cô. Anh nhìn từ gương chiếu hậu, nhìn bản thân mình, cố gắng hết sức giữ nụ cười trên mặt, nhưng nước mắt lại âm thầm chảy xuống. Rõ ràng anh không thể làm nổi, nhưng lại đồng ý tất cả. Chỉ cần là cô muốn, anh đều có thể đồng ý. Bất kể cô nói gì, chỉ cần là cô muốn, anh đều có thể đồng ý. Sân bay to lớn đằng sau lưng, vô số những chiếc máy bay âm âm cất cánh hạ cánh, đi vào không cảnh. Có một chiếc, đang chở cô, rời xa anh. Anh đồng ý với cô, nhất định không được quay đầu, nhất định không được nhìn, cô rời xa anh.
Từ giờ trở đi, mỗi người một đường.
[Giai Kỳ Như Mộng - Phí Ngã Tư Tồn, người dịch Keichan)
Credit: this post originally belongs to Cesia's wordpress
"Có một thứ chân ái gọi là buông tay. Nhưng một khi đã buông tay rồi, vậy làm sao có thể thiên trường địa cửu."
ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ-Dã Cố Giai (Cesia edit)
-------------
Phải nói thật sự, chỉ có 2 lần đọc ngôn tình hiện đại, lại trúng được hai bộ hay nhất, cứ cho là may mắn đi. Và thật đáng tiếc, bộ truyện hoàn hảo nhất lại là bộ này.
Mang tiếng là harem 4 anh xâu xé 1 em, nhưng hết thảy đều chỉ là màn kịch. Màn kịch có kết thúc định trước. Chưa từng có ai có thể cướp được Chi Nhược khỏi tay Chi Thiên, cả ba người còn lại đều vì đau buồn mà muốn cứu nàng ra, bản thân nàng cũng muốn nghĩ thoát thân, nhưng từ lúc bước chân vào nhà họ Hành, hết thảy đều đã bị giam cầm.
Gia tộc tội nghiệt, huynh muội nhất định sẽ loạn luân, đến kiếp này vì muốn giải lời nguyền, gia gia nhận nuôi Chi Thiên, dùng liệu pháp tâm lý ép buộc ghép đôi một đứa trẻ 7-8 tuổi với Chi Nhược mới 1 tuổi, ngờ đâu ngay cả nhân cách của hắn cũng biến thành méo mó. Muội muội chỉ gạt tay ca ca vì một con mèo, ngay lập tức hôm sau con mèo chết trong vũng máu.
Vì sợ hãi mà mang Chi Nhược đi trốn, 5 tuổi lại bị thiếu niên kia bắt về. Hắn yêu cố bé đó, yêu đến phát cuồng, dùng sủng nịnh đứng chắn trước cánh cửa không bao giờ mở, nguyện giam giữ không để ai cướp đi thứ gì là của hắn.
Chi Nhược thân sinh trong môi trường không bình thường, lại có được bản năng tự giấu nhân cách dưới nụ cười thiên thần, nghịch ngợm, thờ ơ, tưởng bàng quan mà biết hết được mọi thứ. Không biết là may mắn hay không, 3 lần bị thôi miên mất trí nhớ, bị ca ca giam cầm, chiếm đoạt, rồi lại sủng nịnh, rồi lại chiếm đoạt, người bình thường có lẽ đã phát điên. Không biết là yêu nghiệt hay không, bản năng đó giống như bướm giả làm hoa, hồ ly tinh đổi dạng để sống sót, một cái nhấc tay cũng có thể quyến rũ người khác, tâm lại lạnh giá như băng, nguyên bản trong lòng cũng đã gian dối thành thần, méo mó không kém.
Một người đã không chiếm được thì hủy diệt. Một người bỏ tất cả để mong có được quyền lực cứu nàng ra, khi đó đã muộn, tuyệt vọng phát hiện trái tim đó cũng đã bị lấy mất. Một người trong sạch không tì vết, cũng chỉ trở thành dụng cụ để nàng tìm lại tim mình.
còn Chi Thiên?
Có lẽ đã vốn vì yêu mà phát điên. Quyết không buông tay, dù nàng không yêu mình cũng không sao, quyết không buông. Ai nói yêu là buông tay, nếu buông tay sao còn có thể mãi mãi bên người.
Bi kịch nhà họ Hành, giờ mới bắt đầu.
Một bộ truyện quá hay, kết cấu vô cùng chặt chẽ, đến chi tiết nhỏ nhất cũng được lợi dụng hết thảy, tất cả đều có vị trí của nó. Phần dạo đầu càng buồn cười, càng trong sáng bao nhiêu thì càng nổi bật cho phần sau u ám bấy nhiêu.
Âm mưu của nam giới so với nữ nhân hậu cung, có khi còn tuyệt tình tàn nhẫn hơn, bất chấp hơn. Tất cả mọi chi tiết tưởng nhỏ nhặt đến cuối mới đều ăn khớp. Rốt cuộc tất cả đều chỉ như một màn kịch được sắp sẵn mà thôi.
Và em là búp bê, giữa toan tính của nam giới, em không cường ngạnh, không kiên định hay quyết tâm. Em ngược lại, dùng bản năng để sống sót. Dù có biến thành hồ ly cũng phải sống sót.
Cả bộ truyện, có thể nói bi kịch chỉ là thế này.
"Có một thứ chân ái gọi là buông tay. Nhưng một khi đã buông tay rồi, vậy làm sao có thể thiên trường địa cửu."
ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ-Dã Cố Giai (Cesia edit)
-------------
Phải nói thật sự, chỉ có 2 lần đọc ngôn tình hiện đại, lại trúng được hai bộ hay nhất, cứ cho là may mắn đi. Và thật đáng tiếc, bộ truyện hoàn hảo nhất lại là bộ này.
Mang tiếng là harem 4 anh xâu xé 1 em, nhưng hết thảy đều chỉ là màn kịch. Màn kịch có kết thúc định trước. Chưa từng có ai có thể cướp được Chi Nhược khỏi tay Chi Thiên, cả ba người còn lại đều vì đau buồn mà muốn cứu nàng ra, bản thân nàng cũng muốn nghĩ thoát thân, nhưng từ lúc bước chân vào nhà họ Hành, hết thảy đều đã bị giam cầm.
Gia tộc tội nghiệt, huynh muội nhất định sẽ loạn luân, đến kiếp này vì muốn giải lời nguyền, gia gia nhận nuôi Chi Thiên, dùng liệu pháp tâm lý ép buộc ghép đôi một đứa trẻ 7-8 tuổi với Chi Nhược mới 1 tuổi, ngờ đâu ngay cả nhân cách của hắn cũng biến thành méo mó. Muội muội chỉ gạt tay ca ca vì một con mèo, ngay lập tức hôm sau con mèo chết trong vũng máu.
Vì sợ hãi mà mang Chi Nhược đi trốn, 5 tuổi lại bị thiếu niên kia bắt về. Hắn yêu cố bé đó, yêu đến phát cuồng, dùng sủng nịnh đứng chắn trước cánh cửa không bao giờ mở, nguyện giam giữ không để ai cướp đi thứ gì là của hắn.
Chi Nhược thân sinh trong môi trường không bình thường, lại có được bản năng tự giấu nhân cách dưới nụ cười thiên thần, nghịch ngợm, thờ ơ, tưởng bàng quan mà biết hết được mọi thứ. Không biết là may mắn hay không, 3 lần bị thôi miên mất trí nhớ, bị ca ca giam cầm, chiếm đoạt, rồi lại sủng nịnh, rồi lại chiếm đoạt, người bình thường có lẽ đã phát điên. Không biết là yêu nghiệt hay không, bản năng đó giống như bướm giả làm hoa, hồ ly tinh đổi dạng để sống sót, một cái nhấc tay cũng có thể quyến rũ người khác, tâm lại lạnh giá như băng, nguyên bản trong lòng cũng đã gian dối thành thần, méo mó không kém.
Một người đã không chiếm được thì hủy diệt. Một người bỏ tất cả để mong có được quyền lực cứu nàng ra, khi đó đã muộn, tuyệt vọng phát hiện trái tim đó cũng đã bị lấy mất. Một người trong sạch không tì vết, cũng chỉ trở thành dụng cụ để nàng tìm lại tim mình.
còn Chi Thiên?
Có lẽ đã vốn vì yêu mà phát điên. Quyết không buông tay, dù nàng không yêu mình cũng không sao, quyết không buông. Ai nói yêu là buông tay, nếu buông tay sao còn có thể mãi mãi bên người.
Bi kịch nhà họ Hành, giờ mới bắt đầu.
Một bộ truyện quá hay, kết cấu vô cùng chặt chẽ, đến chi tiết nhỏ nhất cũng được lợi dụng hết thảy, tất cả đều có vị trí của nó. Phần dạo đầu càng buồn cười, càng trong sáng bao nhiêu thì càng nổi bật cho phần sau u ám bấy nhiêu.
Âm mưu của nam giới so với nữ nhân hậu cung, có khi còn tuyệt tình tàn nhẫn hơn, bất chấp hơn. Tất cả mọi chi tiết tưởng nhỏ nhặt đến cuối mới đều ăn khớp. Rốt cuộc tất cả đều chỉ như một màn kịch được sắp sẵn mà thôi.
Và em là búp bê, giữa toan tính của nam giới, em không cường ngạnh, không kiên định hay quyết tâm. Em ngược lại, dùng bản năng để sống sót. Dù có biến thành hồ ly cũng phải sống sót.
Cả bộ truyện, có thể nói bi kịch chỉ là thế này.
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Credit: this post originally belongs to Tiêu Tương Quán
http://kokonaoki.wordpress.com/category/bộ-sinh-lien/
Mỗi bước đi qua sen hồng nở rộ, gọi là bộ sinh liên.
Lúc hắn cứu nàng lên từ dưới thân toà Tỏa Yêu Tháp trên tầng trời thứ hai mươi bảy, dưới chân nàng hồng liên quyến rũ nở rộ khắp nơi.
[...]
Nàng cảm thấy máu của mình chảy ra thành dòng dưới Phược Ma Thạch, chảy thẳng vào mặt biển phiền não, những chỗ dòng máu chảy qua, hồng liên lập tức nở rộ rực rỡ, trong chớp mắt, khắp mặt đất nơi tầng trời thứ hai mươi bảy này đỏ rực những đóa hoa quyến rũ. Ba ngàn thế giới, không cần biết là hồng liên ở nơi nào, mỗi một kiếp hoa nở đều là vô tiền khoáng hậu, huống chi nàng lại là ngồi ở địa vị hoa chủ tối cao tại hoa thần. Nàng sắp chết rồi, dẫu chiếm được hết thảy xuân sắc ở dao thiên, cũng bất quá chỉ là một lần hoa nở cuối cùng mà thôi.
[...]
Bị ép dưới tòa Tỏa Yêu Tháp, ngay cả những lúc đau đớn nhất, nàng vẫn không rỏ lấy một giọt lệ, từ lúc sinh ra tới giờ nàng chưa từng khóc bao giờ, không phải vì nàng kiên cường, chỉ bởi vì Hồng Liên trời sinh đã không có nước mắt, Hồng Liên vô lệ, nhưng trong tim rỏ máu. Một giọt máu từ khóe mắt nàng rơi xuống, lăn dài qua gò má nhợt nhạt. Nàng đã hiểu rõ hết thảy, lại không biết làm thế nào để báo đáp, giọt máu kia ngưng tụ lại thành một viên hồng ngọc, rơi trong tay hắn. Nàng cố gắng hé miệng, cố gắng dùng nốt hơi tàn nói ra một câu hoàn chỉnh : “Nếu như, nếu như có thể sống lại, tam điện hạ…”
Nàng nắm chặt lấy tay của hắn : “Nếu như còn có thể sống lại …” Thời khắc cuối cùng đã tới, những đóa hồng liên đang nở rộ khắp mặt đất úa tàn trong chớp mắt, mà câu nói kia còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn. Ngón tay tái nhợt của nàng từ từ trượt khỏi tay hắn, khóe mắt nhắm nghiền còn vương một giọt huyết châu mơ hồ.
Hắn cúi đầu nhìn nàng, thật lâu sau, mới nhặt viên hồng ngọc kia thả vào lòng bàn tay lạnh buốt của nàng, nắm chặt lại : ” Nếu như sống lại, nàng sẽ làm thế nào, Trường Y ?” Biển phiền não sóng dâng trào ngàn thước, ưu đàm hoa nở rộ nổi trôi, những đóa hoa trắng phiêu diêu trong màn mưa trắng xóa. Nếu như có thể sống lại … Có điều thần tiên làm gì có cái gọi là sống lại đâu.
(Bộ sinh liên - Đường Thất Công Tử
Lam Anh dịch)
http://kokonaoki.wordpress.com/category/bộ-sinh-lien/
Mỗi bước đi qua sen hồng nở rộ, gọi là bộ sinh liên.
Lúc hắn cứu nàng lên từ dưới thân toà Tỏa Yêu Tháp trên tầng trời thứ hai mươi bảy, dưới chân nàng hồng liên quyến rũ nở rộ khắp nơi.
[...]
Nàng cảm thấy máu của mình chảy ra thành dòng dưới Phược Ma Thạch, chảy thẳng vào mặt biển phiền não, những chỗ dòng máu chảy qua, hồng liên lập tức nở rộ rực rỡ, trong chớp mắt, khắp mặt đất nơi tầng trời thứ hai mươi bảy này đỏ rực những đóa hoa quyến rũ. Ba ngàn thế giới, không cần biết là hồng liên ở nơi nào, mỗi một kiếp hoa nở đều là vô tiền khoáng hậu, huống chi nàng lại là ngồi ở địa vị hoa chủ tối cao tại hoa thần. Nàng sắp chết rồi, dẫu chiếm được hết thảy xuân sắc ở dao thiên, cũng bất quá chỉ là một lần hoa nở cuối cùng mà thôi.
[...]
Bị ép dưới tòa Tỏa Yêu Tháp, ngay cả những lúc đau đớn nhất, nàng vẫn không rỏ lấy một giọt lệ, từ lúc sinh ra tới giờ nàng chưa từng khóc bao giờ, không phải vì nàng kiên cường, chỉ bởi vì Hồng Liên trời sinh đã không có nước mắt, Hồng Liên vô lệ, nhưng trong tim rỏ máu. Một giọt máu từ khóe mắt nàng rơi xuống, lăn dài qua gò má nhợt nhạt. Nàng đã hiểu rõ hết thảy, lại không biết làm thế nào để báo đáp, giọt máu kia ngưng tụ lại thành một viên hồng ngọc, rơi trong tay hắn. Nàng cố gắng hé miệng, cố gắng dùng nốt hơi tàn nói ra một câu hoàn chỉnh : “Nếu như, nếu như có thể sống lại, tam điện hạ…”
Nàng nắm chặt lấy tay của hắn : “Nếu như còn có thể sống lại …” Thời khắc cuối cùng đã tới, những đóa hồng liên đang nở rộ khắp mặt đất úa tàn trong chớp mắt, mà câu nói kia còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn. Ngón tay tái nhợt của nàng từ từ trượt khỏi tay hắn, khóe mắt nhắm nghiền còn vương một giọt huyết châu mơ hồ.
Hắn cúi đầu nhìn nàng, thật lâu sau, mới nhặt viên hồng ngọc kia thả vào lòng bàn tay lạnh buốt của nàng, nắm chặt lại : ” Nếu như sống lại, nàng sẽ làm thế nào, Trường Y ?” Biển phiền não sóng dâng trào ngàn thước, ưu đàm hoa nở rộ nổi trôi, những đóa hoa trắng phiêu diêu trong màn mưa trắng xóa. Nếu như có thể sống lại … Có điều thần tiên làm gì có cái gọi là sống lại đâu.
(Bộ sinh liên - Đường Thất Công Tử
Lam Anh dịch)
Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2011
"Có một dòng sông tên là sông Lấp.
Sông đã lấp nhưng nó vẫn còn nước chảy,
hai dòng nước chảy ra cửa sông Cấm.
Sự lên xuống, sự dào dạt của sóng vỗ cũng từ đáy sông mà tạo nên.
Vì sao lấp sông vẫn còn nước chảy, còn sóng vỗ?
Có phải người xưa đã từng lấp sông,
làm ra những cánh đồng phì nhiêu,
những thành phố nguy nga, những con đường mải miết chạy đi muôn nơi,
nhưng không bao giờ lấp được những mạch nước ngầm vốn có từ bao đời,
như vốn nó đã là thế, như trời đất đã sinh ra thế..."
(Sóng ở đáy sông - Lê Lựu)
Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Credit: this post originally belongs to http://vn.360plus.yahoo.com/Tieutuong-quan/article?mid=3062
.
.
.
Đầu ngón tay của tỷ tỷ chỉ còn cách cổ Tần Nhiễm một tấc đã dừng lại.
Mà từ đầu tới cuối, Tần Nhiễm đều đứng nguyên, cũng không động mảy may.
Tỷ tỷ hơi nheo mắt : " Vì sao ngươi không né tránh ?"
Trên mặt Tần Nhiễm xuất hiện vẻ bình tĩnh kỳ lạ, điều đó làm người chàng nhìn qua vô cùng đẹp, chàng bình tĩnh đứng đó, bình tĩnh nói : " Bởi vì ta biết, nàng sẽ không hại ta"
Đầu ngón tay của tỷ tỷ bắt đầu phát run.
" Nàng là ân nhân của ta, nàng, sẽ không hại ta"
" Ngươi là kẻ điếc phải không ? Ngươi không nghe rõ những lời ta vừa nói hay sao ? Căn bản ta không phải ân nhân của ngươi"
" Nàng đúng "
" Ta cũng không khoác áo cho ngươi bao giờ"
" Nàng có"
" Ta hấp thụ nguyên thần của ngươi, làm ngươi trở nên suy yếu"
" Có điều" Khóe miệng của Tần Nhiễm đột nhiên nhếch lên, trong chốc lát thành một hình vòng cung duyên dáng, trong khoảnh khắc, giống như hoa nở, như liễu xanh, như hết thảy những sự kiện tuyệt đẹp của thế gian, đẹp đến mức ta suýt bị đui mù " Ta đã sống thêm được hai năm, đó chính là sự thật"
" Ngươi..."
" Toàn bộ chiến hữu của ta đều đã chết, riêng ta lại không chết - đó cũng là sự thật. Nàng chắc phải tìm cách nói dối sao cho tốt hơn"
" Còn nữa, mặc kệ nàng tin hay không, ta vẫn nhớ rõ nàng"
" Ngươi..."
" Ta nhớ rõ, nàng từng ném lên đầu ngựa của ta một vòng hoa, ta còn nhớ rõ nó được tạo thành từ hoa quỳnh bảy màu, cực kỳ tinh xảo"
Cả người tỷ tỷ lập tức run lên : " Không, không có khả năng.. không thể nhớ rõ như thế ..."
" Ta nhớ rõ nàng, bởi vì, trong lúc mọi người toàn thành đều mỉm cười hoan hô ta, thì chỉ có mình nàng, là khóc"
Thất Dạ Đàm – Tác giả : Thập Tứ Khuyết
Đêm thứ tư – Vô Y
Lam Anh dịch
.
.
.
Đầu ngón tay của tỷ tỷ chỉ còn cách cổ Tần Nhiễm một tấc đã dừng lại.
Mà từ đầu tới cuối, Tần Nhiễm đều đứng nguyên, cũng không động mảy may.
Tỷ tỷ hơi nheo mắt : " Vì sao ngươi không né tránh ?"
Trên mặt Tần Nhiễm xuất hiện vẻ bình tĩnh kỳ lạ, điều đó làm người chàng nhìn qua vô cùng đẹp, chàng bình tĩnh đứng đó, bình tĩnh nói : " Bởi vì ta biết, nàng sẽ không hại ta"
Đầu ngón tay của tỷ tỷ bắt đầu phát run.
" Nàng là ân nhân của ta, nàng, sẽ không hại ta"
" Ngươi là kẻ điếc phải không ? Ngươi không nghe rõ những lời ta vừa nói hay sao ? Căn bản ta không phải ân nhân của ngươi"
" Nàng đúng "
" Ta cũng không khoác áo cho ngươi bao giờ"
" Nàng có"
" Ta hấp thụ nguyên thần của ngươi, làm ngươi trở nên suy yếu"
" Có điều" Khóe miệng của Tần Nhiễm đột nhiên nhếch lên, trong chốc lát thành một hình vòng cung duyên dáng, trong khoảnh khắc, giống như hoa nở, như liễu xanh, như hết thảy những sự kiện tuyệt đẹp của thế gian, đẹp đến mức ta suýt bị đui mù " Ta đã sống thêm được hai năm, đó chính là sự thật"
" Ngươi..."
" Toàn bộ chiến hữu của ta đều đã chết, riêng ta lại không chết - đó cũng là sự thật. Nàng chắc phải tìm cách nói dối sao cho tốt hơn"
" Còn nữa, mặc kệ nàng tin hay không, ta vẫn nhớ rõ nàng"
" Ngươi..."
" Ta nhớ rõ, nàng từng ném lên đầu ngựa của ta một vòng hoa, ta còn nhớ rõ nó được tạo thành từ hoa quỳnh bảy màu, cực kỳ tinh xảo"
Cả người tỷ tỷ lập tức run lên : " Không, không có khả năng.. không thể nhớ rõ như thế ..."
" Ta nhớ rõ nàng, bởi vì, trong lúc mọi người toàn thành đều mỉm cười hoan hô ta, thì chỉ có mình nàng, là khóc"
Thất Dạ Đàm – Tác giả : Thập Tứ Khuyết
Đêm thứ tư – Vô Y
Lam Anh dịch
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)